• Kiểm định chất lượng giáo dục
  • Ban tư vấn THPT Võ Thị Sáu
  • Thời khóa biểu
  • Tra cứu điểm
  • Tuyển sinh 10
  • Tuyển sinh đại học cao đẳng
  • Bộ giáo dục
  • Sở Giáo Dục Và Đào Tạo TP.HCM
  • Diễn đàn giáo dục
  • THU VIEN
  • VTS map
thống kê truy cậpTHỐNG KÊ TRUY CẬP
  • Đang truy cập: 5
  • Số lượt truy cập: 957987
MỘT LẦN HỌC TRÒ SAY RƯỢU
Ngày đăng bài viết: 05/12/2013

Với tôi đây là một nhiệm vụ “bất khả thi”, như nhiều đồng nghiệp đã nhận xét bởi tôi còn quá “non nớt” trước những lớp như thế này. Quả thật “tiếng đồn không sai”, ngay từ đầu năm học các em đã gây cho tôi không biết bao nhiêu sự phiền toái. 

Với tôi đây là một nhiệm vụ “bất khả thi”, như nhiều đồng nghiệp đã nhận xét bởi tôi còn quá “non nớt” trước những lớp như thế này. Quả thật “tiếng đồn không sai”, ngay từ đầu năm học các em đã gây cho tôi không biết bao nhiêu sự phiền toái. 

Lúc đầu chưa thích ứng, tôi phản ứng rất quyết liệt, dần dà tôi ngộ ra cần phải tìm những “đối sách thích hợp”. Sự tức giận không giải quyết được vấn đề, thậm chí còn làm tình hình thêm trầm trọng.

Với tôi đây là một nhiệm vụ “bất khả thi”, như nhiều đồng nghiệp đã nhận xét bởi tôi còn quá “non nớt” trước những lớp như thế này. Quả thật “tiếng đồn không sai”, ngay từ đầu năm học các em đã gây cho tôi không biết bao nhiêu sự phiền toái. Lúc đầu chưa thích ứng, tôi phản ứng rất quyết liệt, dần dà tôi ngộ ra cần phải tìm những “đối sách thích hợp”. Sự tức giận không giải quyết được vấn đề, thậm chí còn làm tình hình thêm trầm trọng.

Tôi tiến hành phân loại học sinh theo nhóm, đặc biệt chú ý đến nhóm học sinh cá biệt. Tôi quyết định đi sâu vào “nội bộ” để “phá hoại tập đoàn quấy rối” này từ bên trong. Tôi tách nhóm các em học sinh cá biệt ra rồi tâm sự với từng em, tùy từng hoàn cảnh cụ thể của mỗi em mà tôi có sự tác động riêng. Công việc tưởng chừng tạm ổn, chưa được thở phào nhẹ nhõm tôi đã phát hiện một việc “tày trời” của “tập đoàn quấy rối” này: các em tụ tập nhau đi uống rượu vào giờ nghỉ trưa. Bao nhiêu công sức trong hai tuần liền của tôi coi như đổ sông đổ biển.

Tôi gọi các em lên phòng họp, quan sát thấy các em chưa đến nỗi say, có uống rượu nhưng chưa quá đà. Nhìn ánh mắt có phần hối lỗi của các em, cơn giận dữ của tôi đã phần nào dịu bớt, tôi yêu cầu các em viết tờ tường trình. Đọc qua năm tờ tường trình, tôi bất ngờ bởi một chi tiết trong tờ tường trình của các em. Các em trình bày: sở dĩ có buổi uống rượu hôm nay là do các em muốn “đoạn tuyệt” cuộc sống cũ mà chuyên tâm vào việc học. Tôi hoàn toàn bất ngờ trước tình huống này. Tuy không quá mù quáng tin hết vào lời của “tập đoàn quấy rối này” nhưng tôi cảm nhận được công sức của hai tuần trước không đến nỗi uổng phí. Tôi quyết định chỉ làm việc riêng với các em mà không đánh động đến Đoàn trường và gia đình của các em. Từ đó về sau, trong “tập đoàn” ấy tuy không phải đã thật sự lột xác triệt để nhưng một số cá nhân đã có nhiều chuyển biến tích cực.

Trong những buổi lao động, nhiều em học sinh nam trong lớp không tự giác làm việc, chỉ nô đùa hoặc la cà trò chuyện phiếm. Tôi kêu thế nào các em cũng không làm việc tích cực. Không còn cách nào khác, tôi mượn dụng cụ và cùng các em khác lao động, không hiểu sao từ đấy cả lớp cùng làm việc nhiệt tình. Lớp tôi luôn là lớp hoàn thành sớm và chất lượng các công việc trường giao cho.

Vì là lớp học yếu nhất trường nên phần đông các em trong lớp không nhận thức một cách sâu sắc mục tiêu học tập cũng như định hướng tương lai. Hơn thế nữa các em lại chưa được trang bị những giá trị sống, những kỹ năng sống cần thiết trong cuộc sống. Để bù đắp những thiếu hụt ấy, tôi tải những câu chuyện “Quà tặng cuộc sống” phù hợp để cho các em xem vào những giờ ngoại khóa, rồi cùng các em thảo luận bài học ý nghĩa sau từng câu chuyện. Qua những buổi ngoại khóa như thế tôi thấy các em đã tự rút ra cho mình nhiều bài học hay.

Một năm học với hằng hà sa số những việc đại loại như thế, chính bản thân tôi cũng đã bừng ngộ nhiều điều: cách tốt nhất để đi đến trên trái tim các em là người giáo viên phải biết “nhập vai” vào vị trí của các em trong các tình huống. Có như thế giáo viên mới hiểu học sinh một cách sâu sắc để từ đó đưa ra những cách xử lý thích hợp.

Kết quả thi tốt nghiệp nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi, lớp tôi thi đỗ tốt nghiệp 100%, còn tỉ lệ bộ môn của tôi lên đến 96%. Tôi như không tin vào mắt mình khi cầm bảng điểm trên tay. Một kết quả mà có nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ đến. Vậy mà học trò tôi đã làm được.

Năm nay, tôi không chủ nhiệm nhưng vẫn dạy bộ môn lớp 12/3. Phòng học lớp tôi năm rồi, năm nay vẫn dành cho các em 12/3. Trong lúc tình cờ, khi đang dạy, tôi thấy những hàng chữ nhỏ ở góc tường kế chân bàn giáo viên: “Lớp 12/3 love thầy Tuấn mãi mãi”. Mắt tôi mờ đi. Các em học sinh đang ghi bài phía dưới cứ ngơ ngác: Sao thầy lại khóc?

TRẦM THANH TUẤN